Đêm đông năm Kiến An thứ ba, thành Hạ Bì chìm trong giá lạnh. Đầu Lữ Bố vừa được đóng hộp gỗ, ánh trăng soi lên thứ tái xanh kỳ dị, như thể vị mãnh tướng vẫn chưa dứt tiếng gầm tuyệt vọng cuối cùng. Trong đại sảnh, tiệc rượu mừng công rộn ràng, các tướng giơ chén, tiếng cười vang rung cả xà...
Nhắc đến Khổng Dung, người ta thường nhớ ngay đến câu chuyện “Khổng Dung nhường lê” - biểu tượng của lễ nghĩa và hiếu thảo. Nhưng ít ai biết, cái kết của ông lại là một trong những bi kịch tàn khốc nhất thời Tam Quốc.
Và đáng sợ hơn, trong khoảnh khắc cả gia đình bị xử tử, chính đứa con trai...
Nhắc đến Ngũ Hổ Tướng, người ta thường nhớ ngay đến Quan Vũ, Trương Phi hay Triệu Vân vì họ xuất hiện dày đặc trong "Tam Quốc diễn nghĩa". Còn Hoàng Trung và Mã Siêu thì dường như mờ dần khỏi sân khấu lịch sử sau khi Lưu Bị chiếm Hán Trung. Nếu Hoàng Trung qua đời vì tuổi già là điều dễ hiểu...
Thời Tam Quốc loạn lạc sản sinh ra vô số anh hùng, và Tào Tháo là người đặt nền móng thực sự cho nhà Ngụy dù con trai ông, Tào Phi, mới là người chính thức lập quốc. Nhưng ít ai chú ý đến những người phụ nữ xung quanh ông, những người cũng có ảnh hưởng không nhỏ.
Bà Biện nổi bật với lối sống...
Cuối thời Đông Hán, thiên hạ loạn lạc, Tào Tháo đem quân đánh xuống phía nam. Khi đến Vạn Thành, tướng Trương Tú thấy thế yếu nên đầu hàng. Tào Tháo vào thành, ở lại vài ngày, mở tiệc chiêu đãi và tiếp quản mọi việc.
Lúc đó, trong thành có một góa phụ rất nổi tiếng là Trâu thị, vợ của Trương Tế...
Năm 208, Tào Tháo ra lệnh xử tử danh y Hoa Đà. Quyết định này khiến ông bị hậu thế chỉ trích suốt gần hai nghìn năm, bị xem là đa nghi, tàn nhẫn, dám giết cả thầy thuốc cứu người.
Nhưng phải đến năm 220, khi Tào Tháo qua đời, người ta mới nhận ra một sự thật lạnh lùng: nếu không giết Hoa Đà...
Trong thời loạn Tam Quốc, Từ Thứ là một mưu sĩ nổi danh nhờ trí tuệ sắc bén và tầm nhìn chiến lược. Thế nhưng, điều khiến hậu thế nhắc đến ông nhiều không kém chính là lựa chọn rời bỏ Lưu Bị, một quyết định luôn gây tranh luận. Bề ngoài, nguyên nhân rất rõ ràng: mẹ của Từ Thứ bị Tào Tháo bắt...
Nếu không có ai mở miệng can thiệp, thì dù có thần tiên giáng thế, Cao Thuận cũng không thể sống.
Ngày 07/02/0199, tại Hạ Phì, gió lạnh thổi qua Bạch Môn Lâu. Lữ Bố bị trói chặt, mặt xám như tro. Trần Cung ngẩng cao đầu, xin chết không hối hận. Còn Cao Thuận đứng lặng trong góc, như một tảng đá...
Trong xã hội phong kiến, chuyện các hoàng tử tranh giành ngai vàng chưa bao giờ là điều hiếm gặp. Một khi đã cùng chung thân phận con vua, chỉ cần bước được lên ngôi, số phận cả đời sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Thời Tam Quốc, Tào Chí chính là một trường hợp như vậy. Ông từng được Tào...
Khi nhắc đến Tào Tháo, ai mà không nghĩ đến một kẻ gian hùng số một? Nhưng dù đứng trên thiên hạ, dưới chỉ một người, Tào Tháo cũng bị mê hoặc bởi "giấc mơ bất tử" trong những năm cuối đời.
Vào năm thứ hai mươi mốt của Kiến An (216), Tào Tháo 56 tuổi đã là vua của nhà Ngụy, nhưng ông đã lặp đi...
Nói rằng Gia Cát Lượng mang mối thù với Tào Tháo nên không bao giờ chịu ra giúp họ Tào nghe có vẻ hợp lý, nhưng thực ra hoàn toàn không đúng. Lý do thường được nhắc tới là Tào Tháo từng thảm sát Từ Châu, khiến gia tộc họ Gia Cát phải bỏ quê Langya chạy vào Kinh Châu nương nhờ Lưu Biểu. Hai sự...
Tào Tháo nổi tiếng là người giỏi dùng người. Từ năm 15, năm 19 đến năm 22 Kiến An, ông liên tục ban hành những sắc lệnh chiêu hiền đãi sĩ như Lệnh cầu hiền, Lệnh chọn người không bỏ người thấp bé hay khiếm khuyết và Lệnh đề bạt nhân tài không câu nệ hạnh kiểm. Học giả Dịch Trung Thiên khi giảng...
Nếu đặt Tào Tháo, Điển Vi và Hứa Chử vào một trận quyết đấu với Lữ Bố, cơ hội chiến thắng không phải là không có, nhất là khi hai mãnh tướng của Tào Tháo vốn nổi tiếng về sức mạnh. Tuy vậy, điều thận trọng nhất vẫn là để Tào Tháo đứng ngoài vòng chiến, bởi ông không phải kiểu tướng xung phong...
Trong dòng sử dài dằng dặc của Tam Quốc, có một nghịch lý mà bất cứ ai đọc đến cũng phải ngẩn người suy nghĩ: Tào Tháo, người từng thốt ra câu nói nổi tiếng “Thà phụ người chứ không để người phụ ta” – một gian hùng cả đời đề phòng thiên hạ, vậy cớ sao lại đặt trọn niềm tin vào Hạ Hầu Đôn, đến...
Ai cũng biết Tào Tháo vì sao sớm vang danh thiên hạ: chính nhờ lời bình “Nguyệt Đán” của Hứa Thiệu (許劭). Khi luận về Tào Tháo, Hứa Thiệu từng nói:
“Trị thế chi năng thần, loạn thế chi gian hùng.”
Một câu định ra cả nửa đời chính trị của Tào Tháo. Câu này có nghĩa là: Tào Tháo là người đặc...
Ngay khi câu nói này vang lên, hình tượng Tào Tháo lập tức khắc sâu trong tâm trí người đời, trở thành biểu tượng cho sự “xảo quyệt, đa nghi, thủ đoạn”. Trong sử sách và văn học, ông thường được xem như hiện thân của chủ nghĩa cơ hội – kẻ có thể dùng mọi cách để đạt được mục đích. Nhưng ngoài...
Trong thời Tam Quốc, tài năng “biết người và dùng người” của Tào Tháo được xem như một môn nghệ thuật. Người đời có câu “dụng nhân như dụng mộc”, nghĩa là biết phát huy đúng sở trường của mỗi người, và chính điều ấy đã giúp ông tạo dựng nên cơ nghiệp vững mạnh giữa thời loạn. Tuy nhiên, như ai...
Tào Tháo (155-220) là nhà chính trị, quân sự kiệt xuất cuối thời Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc. Ông cũng là người đặt nền móng hình thành Tào Ngụy thời Tam Quốc.
Tuy nhiên, dù Tào Tháo đa mưu túc trí nhưng Tư Mã Ý mới thực sự là người chiến thắng trong cuộc chiến giành thiên hạ, đặc biệt là...
Vào cuối thời Hán triều, thiên hạ phân ba, anh hùng ******* tứ phương. Trong muôn người ấy, Tào Tháo là kẻ kiệt xuất hơn cả.
So với Viên Thiệu vốn xuất thân danh môn, hay Lưu Bị tự xưng dòng dõi hoàng thất, thì Tào Tháo chẳng có nền tảng gì hiển hách. Thậm chí còn bị người đời gièm pha là “con...
Thuở Tam Quốc phân tranh, anh hùng như lá rụng mùa thu, nhân kiệt như sao trên trời. Trong những bậc hào kiệt thời ấy, người người đều biết đến Tôn Quyền, Lưu Bị, Lữ Bố, song danh tiếng hiển hách hơn cả vẫn là Tào Tháo – kẻ được đời gọi là “trị quốc chi tài, loạn thế gian hùng”.
Quan Vũ
Tào...